Ảnh ngẫu nhiên

Bai_lam_so_3.flv Quang_Dung__Vi_do_la_em_DieuHuong.mp3 AVSEQ03__Bong_dang_1ngoi_truong_k9.flv 734951_346776192108915_1602484983_n_15.jpg Qua_dia_ca_quay_dep.gif Lich_Tet_31.swf MOV01302.flv Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Happy_New_Yer_20131.swf Loan_nam_moi_2013.swf Hapy_New_Yer__2013show0.flv Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Hinh009.jpg I00115.jpg IMG_0758.jpg IMG_0770.jpg

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (nvitxua@yahoo.com.vn)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    VIDEO CLIP

    Các bạn hãy nghe và cảm nhận một giọng ca người Mỹ (ca sỹ: Kyo York đang sống tại Việt Nam) hát nhạc Trịnh(Hạ Trắng)...

    Posted by Viết Xuân Nguyễn on 25 Tháng 7 2015

    TIN NÓNG ĐÂY...

    Chức năng chính 1

    CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016

    Nhn dp nm mi Bnh Thn chc cc anh ch em ng nghip c mt bu tri sc khe, mt bin c tnh thng, mt i d...

    Posted by Trường THCS Dang Kang on8 Tháng 2 2016
    Gốc > TRANG THƠ >

    THƠ XUÂN DIỆU.

    Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp. 

    Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943. 

    Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985. 

    Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học. 

    Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là "vườn mơn trớn", ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

    Nhà thơ Xuân Diệu


    BIỂN

    Anh không xứng là biển xanh 
    Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng, 
    Bờ cát dài phẳng lặng 
    Soi ánh nắng pha lê. 

    Bờ đẹp đẽ cát vàng 
    Thoai thoải hàng thông đứng 
    Như lặng lẽ mơ màng 
    Suốt ngàn năm bên sóng. 

    Anh xin làm sóng biếc 
    Hôn mãi cát vàng em 
    Hôn thật khẽ, thật êm 
    Hôn êm đềm mãi mãi. 

    Ðã hôn rồi, hôn lại 
    Cho đến mãi muôn đời. 
    Dù tan cả đất trời 
    Anh mới thôi dào dạt . 

    Cũng có khi ào ạt 
    Như nghiến nát bờ em 
    Và lúc triều yêu mến 
    Ngập bến của lòng tin. 

    Anh không xứng là biển xanh , 
    Nhưng cũng xin làm sóng biếc, 
    Ðể hát mãi bên gành 
    Một tình chung không hết . 

    Có những khi bọt tung trắng xoá , 
    Và gió vi bay tỏa nơi nơi 
    Như hôn mãi ngàn năm không thoả 
    Bởi yêu bờ lắm lắm em ơi! 

    --------------------------------------------------------------------

    CẢM XÚC!

    Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió
    Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây
    Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây
    Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến 

    Đây là quán tha hồ muôn khách đến
    Đây là bình thu hợp trí muôn hương
    Đây là vườn chim nhả hạt mười phương
    Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc 

    Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc
    Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm 
    Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm 
    Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ 

    Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ
    Nghìn trái tim mang trong một trái tim
    Để hiểu vào giọng suối với lời chim
    Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động 

    Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng
    Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời 
    Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi
    Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ 

    Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ
    Mà vạn vật là muôn đá nam châm
    Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm
    Sao lại trách người thơ tình lơi lả ?

    YÊU!

    Yêu là chết ở trong lòng một ít 
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu 
    Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
    Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết 

    Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt 
    Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu 
    - Yêu, là chết ở trong lòng một ít 

    Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt
    Những người si theo dõi dấu chân yêu 
    Và cảnh đời là sa mạc vô liêu 
    Và tình ái là sợi dây vấn vít 
    Yêu, là chết ở trong lòng một ít

    -----------------------------------------------------------------

    XA CÁCH

    Có một bận em ngồi xa anh quá ,
    Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn .
    Em xích gần thêm một chút , anh hờn , 
    em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa .

    Anh sắp giận , em mỉm cười vội vã 
    đến kề anh và mơn trớn :" Em đây ! " 
    Anh vui liền , nhưng bỗng lại buồn ngay ,
    vì anh nghĩ : thế vẫn còn xa lắm .


    Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm ! 
    Ôi trời xa , vầng trán của người yêu ! 
    Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều 
    mà ta riết giữa đôi tay thất vọng . 
    Dầu tin tưởng chung một đời , một mộng , 
    em là em ; anh vẫn cứ là anh .
    Có thể nào qua Vạn lý trường thành 
    của hai vũ trụ chứa đầy bí mật .
    Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất , 
    quá khứ anh , anh không nhắc cùng em .
    _ Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm ,
    ta chưa thấu , nữa là ai thấu rõ .
    Kiếm mãi , nghi hoài , hay ghen bóng gió , 
    anh muốn vào dò xét giấc em mơ , 
    nhưng anh dấu em những mộng không ngờ ,
    cũng như em dấu những điều quá thực ...

    Hãy sát đôi đầu , hãy kề đôi ngực ! 
    Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài ! 
    Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai ! 
    Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt ! 
    Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt 
    cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng ;
    Trong say sưa , anh sẽ bảo em rằng :
    " Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm ! "

    -----------------------------------------------------------------------

    Ý THU

    Những chút hồ buồn trong lá rụng 
    Bị nhàu ai tưởng dưới trăm chân 
    Bông hoa rứt cánh, rơi không tiếng 
    Chẳng hái mà hoa cũng hết dần 

    Dưới gốc, nào đâu thấy xác ve 
    Thế mà ve đã tắt theo hè 
    Chắc rằng gió cũng đau thương chứ 
    Gió vỡ ngoaì kia ai có nghe? 

    Hôm nay tôi đã chết theo người 
    Xưa hẹn nghìn năm yêu mến tôi 
    Với bóng hình xưa, tăm tiếng cũ 
    Cách xa chôn hết nhớ thương rồi 

    Yên vui xây dựng bởi nguôi quên 
    Muốn bước trong đơì phải dậm trên 
    Muôn tiếng kêu than thầm lẳng lặng 
    Nhưng hoa có thể cứ lâu bền 

    Ờ nhỉ ! Sao hoa lại phải rơi ? 
    Đã xa, sao lại hứa yêu hoài 
    Thực là dị quá mà tôi nữa! 
    Sao nghĩ làm chi chuyện nhạt phai?

    DẠI KHỜ!

    Người ta khổ vì yêu không phải cách, 
    Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người. 
    Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi, 
    Người ta hổ vì xin không phải chỗ. 

    Đường êm qúa, ai đi mà nhớ ngó 
    Đến khi hay, gai nhọn đà vào xương. 
    Vì thả lòng không kiềm chế dây cương, 
    Người ta khổ vì lui không được nữa. 

    Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa; 
    những tim không, mà tưởng tượng tràn đầy. 
    Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây, 
    Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất. 

    Người ta khổ vì cố chen ngõ chật, 
    Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào. 
    Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao, 
    Không muốn chữa, không chịu lành thú độc

    --------------------------------------------------------------

    TÌNH THỨ NHẤT

    Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất, 
    Anh cho em, kèm với một lá thư. 
    Em không lấy, và tình anh đã mất. 
    Tình đã cho không lấy lại bao giờ. 

    Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo. 
    Tình thì buồn như tất cả chia ly. 
    Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áọ 
    Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi. 

    Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại 
    Tới bên em, chờ đợi mãi không về. 
    Em đã xé lòng non cùng giấy mới, 
    -- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê. 

    Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá, 
    Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa; 
    Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã. 
    Ai lại còn yêu, bông lựu, bông trà. 

    Nhưng giây phút dầu say hoa bướm thắm. 
    Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ 
    Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm. 
    Đôi tay yêu không được nắm bao giờ. 

    Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ. 
    Có ai ngỡ lòng vỡ đã từ bao ! 
    Mắt không ướt , nhưng bao hàng lệ rỏ. 
    Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào. 

    Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch, 
    Xuân đầu muà trong sạch vẻ đơn sơ. 
    Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch; 
    Sương nguyên tiêu , trời đất cũng chung mờ. 

    Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất, 
    Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi. 
    Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất, 
    Anh cho em , nên anh đã mất rồi.

    ---------------------------------------------------------------

    YÊU

    Yêu là chết trong lòng một ít 
    Vì mấy khi yêu mà đã được yêu 
    Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu 
    Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết 

    Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt 
    Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu 
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu! 
    - Yêu, là chết trong lòng một ít 

    Học lạc lối giữa u sầu mù mịt 
    Những người si theo dõi dấu chân yêu 
    Và cảnh đời là sa mạc cô liêu 
    Và tình ái là sợi dây vấn vít 
    Yêu, là chết ở trong lòng một ít

    ----------------------------------------------------------------

    Bến Thần Tiên 

    Xin em nói với thời gian 
    Ghé thuyền chở hộ ta sang bến thần 
    Lên bờ vừa mới đặt chân 
    Nước non đâu bỗng trong ngần gần xa 

    Quanh mình cũng chỉ có ta 
    Sao nghe nhân loại hòa ca với mình 
    Không hoa, cũng chẳng lá cành 
    Mà sao em đã tạo thành sắc duyên 

    Tạo hình gió thoảng, trăng lên 
    Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành 
    Một mình em sáng tạo anh 
    Một mình em sáng tạo thành đôi ta 

    Thời gian rót xuống dần dà 
    Một bình êm dịu bao la đất trời 
    Trảo bao đau khổ trong đời 
    Mới dành cho phút được ngồi bên em

    --------------------------------------------------------------

    Cảm nhận về bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu

     Xuân Diệu là nhà thơ lớn của văn học hiện đại Việt Nam. Ông để lại hàng chục tập thơ với trên dưới 1000 bài thơ thấm thía tình yêu cuộc sống nồng nàn. Một trong số những bài thơ tiêu biểu cho thơ Xuân Diệu là bài Vội vàng in trong tập Thơ thơ-tập thơ được sáng tác trong những năm mười tám đôi mươi của của nhà thơ. Vội vàng là bài thơ thể hiện tình yêu nồng nàn của Xuân Diệu đối với cuộc sống tươi đẹp mà nhà thơ tự thấy phải gấp gáp nhận lấy. 
     Bài thơ Vội vàng được mở đầu bằng bốn dòng thơ ngũ ngôn ngắn gọn, mạnh mẽ như lời tuyên bố về khát vọng của mình:
    Tôi muốn tắt nắng đi,
    Cho màu đừng nhạt mất.
    Tôi muốn buộc gió lại,
    Cho hương đừng bay đi. 

    Tắt nắng, buộc gió là những điều con người không thể làm được, đó là những khát khao phi lí. Nhưng cái phi lí ấy lại có lí với trái tim của nhà thơ, bởi đó là trái tim đầy khao khát mãnh liệt, muốn sống đến trọn vẹn chữ “sống”, muốn giữ mãi cho mình những hương, những sắc của của cuộc đời. Mà cuộc đời trong cảm nhận của nhà thơ lại đẹp đẽ biết chừng nào, quý giá biết bao nhiêu. Nhà thơ thấy rằng trong cuộc sống, mọi thứ đều kì diệu, mỗi sự vật dù nhỏ bé đến đâu cũng đều dâng hiến cho đời những vẻ đẹp tinh tuý nhất của mình:
    Của ong bướm này đây tuần tháng mật,
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì,
    Này đây lá của cành tơ phơ phất,
    Của yến anh này đây khúc tình si
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.

    Bướm ong thì có tuần tháng mật đầy ngọt ngào, cuốn hút, đồng nội thì có vẻ đẹp của màu xanh mơn mởn và muôn hoa rực rỡ , cành tơ non thì có muôn lá rung rinh, ánh sáng bình minh như cái chớp mi của người đẹp…Những câu thơ có nhịp điệu thật nhanh, thật gấp gáp, sử dụng phép liệt kê, điệp ngữ, rất nhiều tính từ, cách liên tưởng táo bạo, đa tình. Cuộc sống trần gian hiện lên qua đó thật sống động, tươi tốt, đáng yêu, đáng sống, tràn ngập âm thanh, màu sắc tươi sáng, khai mở ra một thiên dường tồn tại chính trên cõi trần này.
    Với Xuân Diệu, cuộc đời lúc nào cũng tràn ngập niềm vui, mỗi ngày mới đến là niềm vui cũng gõ cửa ùa vào theo:
    Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa
    Niềm vui như một vị thần độ lượng, ban phát hạnh phúc cho từng người. Phải nói rằng trong thơ Việt Nam, chưa ai có cách cảm nhận cuộc sống, mùa xuân như cách cảm nhận của Xuân Diệu :
    Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần
    Xuân Diệu chẳng lấy thiên nhiên làm chuẩn mực của cái đẹp khi so sánh với con người như thơ cổ mà lại lấy con người làm chuẩn mực để so sánh với vẻ đẹp của thiên nhiên. Nếu Nguyễn Du so vẻ đẹp của Thuý Vân-Thuý Kiều “Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da” thì Xuân Diệu lại liên tưởng “ Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần”. Một cách so sánh rất riêng, rất táo bào, đầy tình yêu đời nồng nhiệt rất Xuân Diệu. Ông thấy mùa xuân với bao vẻ đẹp sinh động của nó giống như cặp môi đỏ mọng của thiếu nữ đang kề gần. Cách so sánh này chứa đựng bao rung động tận đáy lòng, vừa có sự khao khát, thèm muốn, háo hức rất thiêng liêng mà cũng rất trần tục. Nhà thơ yêu cuộc sống đến si mê, cháy bỏng!
    Có một cuộc sống đẹp như thế để sống, có bao hương sắc tuyệt diệu như thế để tận hưởng, con người ta sẽ sung sướng biết bao. Nhưng, tựa như một cung nhạc đang vút cao, đến đâybỗng chùng xuống:
    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa.
    Câu thơ bị ngắt làm hai, niềm vui sướng không được trọn vẹn. Bởi Xuân Diệu nhận ra rằng điều sung sướng ấy ngắn ngủi biết bao:
    Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua,
    Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

    Xưa nay, người ta chỉ tiếc những kỉ niệm khi nó đã trở thành quá khứ, tiếc xuân khi nó đã không còn. Ở đây, Xuân Diệu với sự nhạy cảm lạ lùng của nhà thơ yêu cuộc sống đến đắm say, ông tiếc mùa xuân ngày khi mùa xuân vẫn còn đang phơi phới. Vì nhà thơ biết rằng thời gian sẽ trôi qua nhanh, mà với những gì quý giá, với những vẻ đẹp, thời gian còn tàn nhẫn trôi nhanh hơn gấp bội, nhanh đến khủng khiép, phũ phàng. Cái non trẻ, thắm tươi rồi sẽ chẳng mấy mà già nua, héo úa. Điều ấy lại ảnh hưởng vô cùng to lớn đến Xuân Diệu:
    Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất
    Câu thơ đầy cảm giác buồn bã. Nhà thơ phát hiện ra một điều bi thảm cho mình: mùa xuân trôi qua, tuổi trẻ sẽ trôi qua. Mà khi tuổi trẻ đã trôi qua thì cuộc đời nào còn ý nghĩa gì nữa. Bởi quý giá nhất của cuộc đời, dất trời là mùa xuân, quý giá nhất của con người là tuổi trẻ.
    Con người khao khát vẻ đẹp tồn tại vĩnh cửu, nhưng cuộc đời lại có những quy luật vô cùng chặt chẽ và nghiệt ngã:
    Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
    Không cho dài thời trẻ của nhân gian

    Thời gian thì vô hồi vô hạn, nhưng đời người thì hữu hạn. Con người trong cái hữu hạn ấy trở nên thật nhỏ bé, tội nghiệp và mong manh. Bao người lí luận rằng xuân đi xuân đến, nhưng với Xuân Diệu, ông chẳng thể tự an ủi mình mà trái lại, càng xót xa hơn:
    Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
    Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời.

    Mùa xuân của đất trời đẹp lắm, quý giá lắm, nhưng mùa xuân chỉ quý giá, chỉ đẹp khi con người biết hưởng, được hưởng vẻ đẹp của nó. Khi con người chẳng còn trẻ mà tận hưởng mùa xuân thì xuân cũng mất hết ý nghĩa. Những câu thơ của Xuân Diệu vì thế mà chuyển sang giọng điệu buồn bã:
    Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi,
    Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt.
    Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi
    Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi,
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa

    Tất cả đều buồn bã, đều mất hết ý vị, chỉ còn “rớm vị chia phôi”, chỉ biết “than thầm tiễn biệt”, chỉ còn “hờn dỗi phải bay đi”, chỉ “sợ độ phai tàn sắp sửa”. Trong thơ Việt Nam, ít ai có giọng thơ nuối tiếc thời gian, thương tiếc cuộc sống thiết tha dường ấy. Cũng vẫn gió lá hoa như đạon đầu nhưng đoạn trên rạo rực náo nức, đoạn này lại buồn thương ngậm ngùi, xót xa biết bao nhiêu. Nhà thơ kêu lên một cách tuyệt vọng:
    Chẳng bao giờ! Ôi chẳng bao giờ nữa!
    Nỗi đau đớn của Xuân Diệu phải sâu sắc lắm, cắt cứa lắm, thấm thía lắm thì mới bộc phát thành tiếng than kêu thống thiết dường ấy. Thời gian cứ mênh mông nhưng mùa xuân và tuổi trẻ của con người cứ ngắn ngủi. Con người chẳng thể làm được gì để biến cái hữu hạn của đời người thành cái vô hạn trường tồn cùng vũ trụ. Chỉ còn mỗi cách, đó là phải hối hả, phải đắm say mãnh liệt hơn, phải vội vàng thâu nhận đến mức độ cao nhất, nhiều nhất những vẻ đẹp nhân gian, những thứ ưúy giá của đời sống, của tuổi trẻ, mùa xuân. Xuân Diệu giục giã:
    Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm
    Ta muốn ôm
    Cả sự sống mới bắt đàu mơn mởn,
    Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
    Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
    Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
    Và non nước, và cây, và cỏ rạng.

    Những câu thơ mạnh bạo, gấp gáp, giục giã như một dòng suối ào ạt tuôn chảy, tưởng chừng ngôn từ xô đẩy vào nhau, chen lấn nhau để cho kịp mạch cảm xúc đang bừng lên sôi nổi của nhà thơ. Những tiếng “ta muốn” láy đi láy lại mãi như một điệp khúc bất tận để khẳng định niềm khao khát cháy bỏng muốn sống đến tận cùng cảm giác của Xuân Diệu. Một loạt điệp từ được sử dụng theo mức độ tăng dần của khao khát: muốn ôm - muốn riết - muốn say - muốn thâu - muốn cắn thể hiện tam trạng si mê đến cuồng nhiệt. Trong một câu thơ mà có đến ba hư từ “và” chứng tỏ Xuân Diệu nồng nhiệt đến rối rít, cuống quýt, như muốn cùng lúc dang tay ôm hết cả vũ trụ, cả cuộc đời, mùa xuân vào lòng mình. Sống như thế với Xuân Diệu mới thực là sống, mới đi đến tạn cùng của niềm hạnh phúc được sống.
    Cho chuếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
    Cho no nê thanh sắc của thời tươi

    Hạnh phúc của sự sống là mùi thơm, ánh sáng, thanh sắc. Tận hưởng cuộc đời chính là có dược cảm nhận về những điều ấy ở độ tràn trề nhất. Xuân Diệu muốn tận hưởng cuộc sống cho đến “no nê”, “chuếnh choáng”, “đã đầy”. Trong niềm cảm hứng ở độ cao nhất, Xuân Diệu nhận ra cuộc đời, mùa xuân như một cái gì quý nhất, trọn vẹn như một trái đời đỏ hồng, chín mọng, thơm ngát, ngọt ngào, để cho nhà thơ tận hưởng trong niềm khao khát cao độ:
    Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi
    Câu thơ là đỉnh cao của những khao khát sống, của tình yêu sống rạo rực trong con tim nồng cháy của Xuân Diệu.
    Bài thơ Vội vàng thể hiện tam trạng đắm say bồng bột của một tấm lòng ham sống mãnh liệt. Bài thơ còn thể hiện một quan niệm sống sống gấp gáp vội vàng tận hưởng những hạnh phúc trần thế, một quan niệm sống lành mạnh và tích cực so với đương thời. Bài thơ là một sáng tác tiêu biểu cho phong cách thơ trẻ trung tươi mới của “nhà thơ của tình yêu”, bài thơ rất tự do, hình ảnh giàu sức gợi, giàu nhạc điệu và cách liên tưởng rất hiện đại. Tâm trạng yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt trong tác phẩm khẳng định tư tưởng nhân văn của nhà thơ. Cho đến nay, nội dung thúc giục mọi người sống có nghĩa trong cuộc sống thực tại của bài thơ vẫn còn bao ý nghĩa với thế hệ trẻ.
                                                                                       ( Theo SucTre.net)

    -------------------------------------------------------------------------------------------------- 




    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Viết Xuân @ 13:03 23/09/2012
    Số lượt xem: 850
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    RANDY hát bằng cả trái tim

    Chưa bao giờ nghe bài hát hay như vậy...

    Posted by Nguyễn Hải Trung on 13 Tháng 1 2014

    Ai nói con gái yếu mềm?

    Beti ko Chand jaisi mat banao ki har koi ghoor ghoor k dekhe...PerBeti ko Suraj jaisi banao taki ghoor ne se pehle sab ki nazar jhuk jaye...

    Posted by Laughing Colours on 17 Tháng 4 2015

    CƯỜI TÝ CHO VUI...

    vaiiiiii saracul , i-a cazut......,cucul

    Posted by Jamall Georgeta Amina on 18 Tháng 12 2014

    Mãn nhãn với dàn nhạc Điện tử...

    Pipe Dream

    This is pretty damn amazing

    Posted by Krafty Kuts on 19 Tháng 10 2014

    Một dàn nhạc độc đáo...

    Resonant Chamber - Animusic 2 DVDPosted by Animusic on 12 Tháng 5 2009

    MÀN XIẾC ĐỘC ĐÁO...

    Quấn khăn nghệ thuật

    Winter scarfing for the ladies.

    Posted by Shanghaiist on 19 Tháng 12 2015

    BIDA NGHỆ THUẬT TUYỆT ĐỈNH

    wauuuuuuu!!

    Posted by MyTopFM on 24 Tháng 10 2014

    Xin lỗi mẹ...Xin lỗi cha...

    Xin lỗi mẹ!

    Người đang stress mà nghe bài này sẽ khóc và nhẹ nhõm biết bao.Xin lỗi mẹ!Con không bằng người taXin lỗi chaCon vẫn còn vô dụngNhưng... Cha ơi,Mẹ ơiXin hãy vững tin vào conhttp://bit.ly/1NIW8PE

    Posted by Chip đường phố on 12 Tháng 9 2015

    HÃY XEM ĐỂ CẢNH GIÁC...

    Cuối năm rồi, mọi người hãy cảnh giác cao độ :o

    Posted by Chuẩn CMNR on 7 Tháng 1 2016

    TUYỆT ĐỈNH BÓNG BÀN

    Este es el punto más largo y espectacular de la historia del tenis de mesa ow.ly/RDIHT

    Posted by latercera.com on 1 Tháng 9 2015

    CẬU BÉ & CÂY TÁO

    CÂU CHUYỆN DÀNH CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!Đừng bao giờ phàn nàn về những gì mà bố mẹ cho bạn dù tốt hay xấu, bởi đó là tất cả những gì họ có.Cây táo và cậu bé trong câu chuyện là biểu tượng cho mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Cây táo giống như cha mẹ của chúng ta, khi còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với cha mẹ. Rồi khi chúng ta lớn lên rời khỏi mái ấm gia đình, thường chúng ta chỉ về với đấng sinh thành khi cần điều gì hoặc gặp trở ngại trong cuộc sống.Mặc dù vậy, cha mẹ lúc nào cũng sẵn sàng mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta. Các bạn có thể cho rằng cậu bé trong câu chuyện đã đối đãi với cây táo một cách nhẫn tâm nhưng đó cũng là cách mà đa số chúng ta đối đãi với cha mẹ mình.HÃY NHỚ RẰNG TÌNH YÊU CỦA CHA MẸ DÀNH CHO CON CÁI LÀ VÔ TẬN NHƯNG THỜI GIAN THÌ KHÔNG CHỜ ĐỢI MỘT AI. VÌ VẬY, HÃY YÊU THƯƠNG CHA MẸ KHI CÒN CÓ THỂ.

    Posted by Pham Ngoc Anh on 14 Tháng 1 2016

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML