Ảnh ngẫu nhiên

Bai_lam_so_3.flv Quang_Dung__Vi_do_la_em_DieuHuong.mp3 AVSEQ03__Bong_dang_1ngoi_truong_k9.flv 734951_346776192108915_1602484983_n_15.jpg Qua_dia_ca_quay_dep.gif Lich_Tet_31.swf MOV01302.flv Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Happy_New_Yer_20131.swf Loan_nam_moi_2013.swf Hapy_New_Yer__2013show0.flv Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Hinh009.jpg I00115.jpg IMG_0758.jpg IMG_0770.jpg

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (nvitxua@yahoo.com.vn)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    VIDEO CLIP

    Các bạn hãy nghe và cảm nhận một giọng ca người Mỹ (ca sỹ: Kyo York đang sống tại Việt Nam) hát nhạc Trịnh(Hạ Trắng)...

    Posted by Viết Xuân Nguyễn on 25 Tháng 7 2015

    TIN NÓNG ĐÂY...

    Chức năng chính 1

    CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016

    Nhn dp nm mi Bnh Thn chc cc anh ch em ng nghip c mt bu tri sc khe, mt bin c tnh thng, mt i d...

    Posted by Trường THCS Dang Kang on8 Tháng 2 2016
    Gốc > TRANG THƠ >

    THƠ HÀN MẶC TỬ

     

    Tiểu sử

    Hàn Mạc Tử và những người tình trong thơ: Thương Thương, Kim Cúc, Mộng Cầm, Ngọc Sương, Mai Đình

     

    Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ở làng Lệ Mỹ, Đồng HớiQuảng Bình; lớn lên ở Quy Nhơn, tỉnh Bình Định trong một gia đình theo đạo Công giáo. Hàn Mặc Tử có duyên với 4 chữ Bình: sinh tại Quảng Bình, làm báo Tân Bình, có người yêu ở Bình Thuận và mất tại Bình Định. Tổ tiên Hàn Mặc Tử gốc họ Phạm ở Thanh Hóa. Ông cố là Phạm Chương vì liên quan đến quốc sự, gia đình bị truy nã, nên người con trai là Phạm Bồi phải di chuyển vào Thừa Thiên Huế đổi họ NGuyễn theo mẫu tánh. Sinh ra ông Nguyễn Văn Toản lấy vợ là Nguyễn Thị Duy ( con cụ Nguyễn Long, ngự y có danh thời vua Tự Đức), sinh hạ được 8 người con: 1-Nguyễn Bá Nhân ( tức nhà thơ Mộng Châu) cũng là người dìu dắt Hàn Mặc Tử trên con đường thơ văn. 2- Nguyễn Thị Như Lễ. 3- Nguyễn Thị Như Nghĩa. 4- Nguyễn Trọng Trí (tức nhà thơ Hàn Mặc Tử). 5- Nguyễn Bá Tín ( người dời mộ Hàn Mặc Tử từ Quy Hòavề Ghềnh Ráng vào ngày 13-02-1959). 6- Nguyễn Bá Hiếu ; 2 người em út: Nguyễn Văn Hiền và Nguyễn Văn Thảo.

     

    Hàn Mặc Tử mang vóc mình ốm yếu, tính tình hiền từ, giản dị, hiếu học và thích giao du bè bạn trong lĩnh vực văn thơ. Do thân phụ là ông Nguyễn Văn Toản làm thông ngôn, ký lục nên thường di chuyển nhiều nơi, nhiều nhiệm sở, nên Hàn Mặc Tử cũng đã theo học ở nhiều trường khác nhau như Sa Kỳ (1920), Qui Nhơn, Bồng Sơn (1921-1923), Pellerin Huế (1926).

     

    Hàn Mạc Tử, Lệ ThanhPhong Trần là các bút danh khác của ông. Ông có tài năng làm thơ từ rất sớm khi mới 16 tuổi. Ông cũng đã từng gặp gỡ Phan Bội Châu và chịu ảnh hưởng khá lớn của chí sỹ này. Ông được Phan Bội Châu giới thiệu bài thơ Thức khuya của mình lên một tờ báo. Sau này, ông nhận một suất học bổng đi Pháp nhưng vì quá thân với Phan Bội Châu nên đành đình lại. Ông quyết định vào Sài Gòn lập nghiệp, năm ông 21 tuổi; lúc đầu làm ở Sở Đạc Điền.

     

    Đến Sài Gòn, ông làm phóng viên phụ trách trang thơ cho tờ báo Công luận. Khi ấy, Mộng Cầm ở Phan Thiết cũng làm thơ và hay gửi lên báo. Hai người bắt đầu trao đổi thư từ với nhau, và ông quyết định ra Phan Thiết gặp Mộng Cầm. Một tình yêu lãng mạn, nên thơ nảy nở giữa hai người[3].

     

    Theo gia đình Hàn Mặc Tử, thì vào khoảng đầu năm 1935, họ đã phát hiện những dấu hiệu của bệnh phong trên cơ thể ông. Tuy nhiên, ông cũng không quan tâm vì cho rằng nó là một chứng phong ngứa gì đó không đáng kể. Cho đến năm 1936, khi ông được xuất bản tập "Gái quê", rồi đi Huế, Sài Gòn, Quảng Ngãi, vào Sài Gòn lần thứ hai, được bà Bút Trà cho biết đã lo xong giấy phép cho tờ Phụ nữ tân văn, quyết định mời Hàn Mặc Tử làm chủ bút, bấy giờ ông mới nghĩ đến bệnh tật của mình. Nhưng ý ông là muốn chữa cho dứt hẳn một loại bệnh thuộc loại “phong ngứa” gì đấy, để yên tâm vào Sài Gòn làm báo chứ không ngờ đến một căn bệnh nan y. Năm 1938 - 1939, Hàn Mặc Tử đau đớn dữ dội. Tuy nhiên, ở bên ngoài thì không ai nghe ông rên rỉ than khóc. Ông chỉ gào thét ở trong thơ mà thôi. Trước ngày Hàn Mặc Tử vào trại phong Quy Hòa, Nguyễn Bá Tín,em ruột của nhà thơ cho biết tình trạng bệnh tật của anh mình như sau: Da anh đã khô cứng, nhưng hơi nhăn ở bàn tay, vì phải vận dụng sức khỏe để kéo các ngón khi cầm muỗng ăn cơm. Bởi vậy, trông như mang chiếc “găng” tay bằng da thô. Toàn thân khô cứng.

     

    Ông Nguyễn Bá Tín, trong một chuyến thăm Bệnh viện Quy Hòa, có đến thăm bác sĩ Gour Vile. Bác sĩ nói rằng: Bệnh cùi rất khó phân biệt. Giới y học (thời đó) chưa biết rõ lắm. Tuy triệu chứng giống nhau, nhưng lại có nhiều thứ. Ông bác sĩ quả quyết bệnh cùi không thể lây dễ dàng được. Nhiều thông tin cho rằng, một hôm Hàn Mặc Tử đi dạo với bà Mộng Cầm ở lầu Ông Hoàng (Phan Thiết), qua một cái nghĩa địa có một ngôi mộ mới an táng thì gặp mưa. Bỗng ông phát hiện ra từng đốm đỏ bay lên từ ngôi mộ. Sau đó ông về nhà nghỉ, để rồi sớm mai ông phát hiện ra mình như vậy. Đó là căn bệnh do trực khuẩn Hansen gây nên.

     

    Trước đây vì thành kiến sai lầm rằng đây là căn bệnh truyền nhiễm nên bao nhiêu bệnh nhân đã bị hắt hủi, cách ly, xa lánh thậm chí bị ngược đãi , thì Hàn Mặc Tử cũng không là ngoại lệ. Lúc này, gia đình ông phải đối phó với chính quyền địa phương vì họ đã hay tin ông mắc căn bệnh truyền nhiễm, đòi đưa ông cách ly với mọi người. Sau đó gia đình phải đưa ông trốn tránh nhiều nơi, xét về mặt hiệu quả chữa trị thì đúng là phản khoa học vì lẽ ra cần phải sớm đưa ông vào nơi có đầy đủ điều kiện chữa trị nhất lúc bấy giờ là Bệnh viện phong Quy Hòa.. Trong câu chuyện với người em của thi sĩ Hàn Mặc Tử, bác sĩ Gour Vile cũng nói rằng kinh nghiệm từ các trại cùi, không có bệnh nhân nào chỉ đau có từng ấy năm mà chết được. Ông trách gia đình Hàn Mặc Tử không đưa nhà thơ đi trại phong sớm. Và bác sĩ cho rằng, Hàn Mặc Tử chết là do nội tạng hư hỏng quá nhanh do uống quá nhiều thuốc tạp nham của lang băm trước khi nhập viện phong Quy Hòa.

     

    Ông bỏ tất cả quay về Quy Nhơn vào nhà thương Quy Hòa (20 tháng 9 năm 1940) mang số bệnh nhân 1.134 và từ trần vào lúc 5 giờ 45 phút rạng sáng 11 tháng 11 năm 1940 tại nhà thương này vì chứng bệnh kiết lỵ,[4] khi mới bước sang tuổi 28.[5].

     

    Cuộc đời của ông được biết đến với nhiều mối tình, với nhiều người phụ nữ khác nhau, đã để lại nhiều dấu ấn trong văn thơ của ông - có những người ông đã gặp, có những người ông chỉ giao tiếp qua thư từ, và có người ông chỉ biết tên như Hoàng CúcMai ĐìnhMộng CầmThương ThươngNgọc SươngThanh HuyMỹ Thiện.

     

    [sửa]Bút danh Hàn Mạc Tử

     

    Nguyễn Trọng Trí làm thơ từ năm mười sáu tuổi lấy hiệu là Phong Trần rồi Lệ Thanh. Đến năm 1936, khi chủ trương ra phụ trương báo Saigon mới đổi hiệu là Hàn Mạc Tử, sau ông lại đổi thành Hàn Mặc Tử"Hàn Mạc Tử" nghĩa là chàng trai đứng sau bức rèm lạnh lẽo, trống trải. Sau đó bạn bè gợi ý ông nên vẽ thêm mặt trăng khuyết vào bức rèm lạnh lẽo để lột tả cái cô đơn của con người trước thiên nhiên, vạn vật. "Mặt trăng khuyết" đã được "đặt vào" chữ "Mạc" thành ra chữ "Mặc". Hàn Mặc Tử có nghĩa là "chàng trai bút nghiên"

    Mùa xuân chín, là bài thơ do Hàn Mặc Tử (1912-1940) sáng tác, được nhà thơ xếp ở phần Hương Thơm trong tập thơ Đau Thương[2].

    Cùng với Đây thôn Vĩ DạTình quê...đây là những thi phẩm đầy thơ mộng viết về cảnh quê, tình quê của Hàn Mặc Tử.

    MÙA XUÂN CHÍN
    Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
    Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
    Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
    Trên giàn thiên lí. Bóng xuân sang.
    Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
    Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
    - Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
    Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi...
    Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
    Hổn hển như lời của nước mây...
    Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
    Nghe ra ý vị và thơ ngây...
    Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
    Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng:
    - Chị ấy, năm nay còn gánh thóc,
    Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?

    -----------------------------------------------------------------------------

    Đây thôn Vĩ Dạ là bài thơ do thi sĩ Hàn Mặc Tử (1912-1940) sáng tác vào khoảng năm 1938, in lần đầu trong tập Thơ Điên (về sau đổi tên thành Đau thương).

    Hiện nay, bài thơ này được nhiều người cho là một kiệt tác của Hàn Mặc Tử và cũng là một trong những thi phẩm xuất sắc của thơ Việt Nam hiện đại

    ĐAY THÔN VĨ DẠ

    ĐAY THÔN VĨ DẠ
    Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên,
    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền
    Gió theo lối gió, mây đường mây
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
    Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
    Có chở trăng về kịp tối nay?
    Mơ khách đường xa, khách đường xa,
    Áo em trắng quá nhìn không ra...
    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
    Ai biết tình ai có đậm đà?

    -------------------------------------------------------------------------------

    BẾN HÀN GIANG

    Này ðây lời ngọc song song 
    Xin dâng muôn sóng tõ ðồng või või 
    Xin dâng này máu ðang týõi 
    Này ðây nýớc mắt giọng cýời theo nhau 

    Mới hay phong vị nhiệm màu 
    Môi chýa nhấp cạn, mạch sầu ðã tuôn 
    Ớ Ðịch õi, lệ có nguồn 
    Hãy chia bớt nửa nỗi buồn sang tôi 

    Hôm nay trời lững lõ trời 
    Dòng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng 
    Tôi ngồi ở bến Hàng Giang 
    Khóc thôi mây nuớc bàng hoàng suốt ðêm

    ---------------------------------------------------------------------------

    TÌNH QUÊ

    Trước sân anh thơ thẩn 
    Đăm đăm trông nhạn về 
    Mây chiều còn phiêu bạt 
    Lang thang trên đồi quê. 
    Gió chiều quên ngừng lại 
    Dòng nước quên trôi đi 
    Ngàn lau không tiếng nói 
    Lòng anh dường đê mê 
    Cách nhau ngàn vạn dặm 
    Nhớ chi đến trăng thề 
    Dầu ai không mong đợi 
    Dầu ai không lắng nghe 
    Tiếng buồn trong sương đục 
    Tiếng hờn trong lũy tre 
    Dưới trời thu mang mác 
    Bàng bạc khắp sơn khê 
    Dầu ai trên bờ liễu 
    Dầu ai dưới cành lê 
    Với ngày xuân hờ hững 
    Cố quên tình phu thê 
    Trong khi nhìn mây nước 
    Lòng xuân cũng não nề

    -------------------------------------------------------------

    GHEN

    Ta ném mình đi theo gió trăng 
    Lòng ta tản khắp bốn phương trời 
    Cửu trùng là chốn xa xôi lạ 
    Chim én làm sao bay đến nơi ? 

    Chiếc tàu chở cả một đêm trăng 
    Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng 
    Muôn sợi hương trầm bay bối rối 
    Muôn vàn thần thánh sống cao sang. 

    Giây phút ôi chao! nguồn cực lạc 
    Tình tôi ghen hết thú vô biên 
    Ai cho châu báu cho thinh sắc 
    Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm

    -------------------------------------------------------------

    LƯU LUYẾN

    Chửa gặp nhau mà đã biệt ly 
    Hồn anh theo dõi bóng em đi 
    Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió 
    Lưu luyến bên em chẳng nói gì. 

    Thơ em cũng giống lòng em vậy 
    Là nghĩa thơm tho như ánh trăng 
    Mềm mại như lời tơ liễu rủ 
    Âm thầm trong áng gió băn khoăn. 

    Anh đã ngâm và đã thuộc làu 
    Cả ngàn rung động bởi thương đau 
    Bởi vì mê mẩn, vì khoan khoái 
    Anh cắn lời thơ để máu trào. 

    Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ 
    Mà máu tim anh vọt láng lai 
    Thơ ở trong lòng reo chẳng ngớt 
    Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi. 

    Em đã nghe qua em đã hay 
    Tình anh sao phải chứng mê say 
    Anh điên anh nói như người dại 
    Van lạy không gian xóa những ngày. 

    Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu 
    Những ngày mây lam cuốn dập dìu 
    Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả 
    Những niềm run rẩy của đêm yêu. 

    Anh đứng cách xa hàng thế giới 
    Lặng nhìn trong mộng miệng em cười 
    Em cười anh cũng cười theo dọi 
    Để nhắn hồn em đã tới nơi


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Viết Xuân @ 18:06 23/09/2012
    Số lượt xem: 737
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    RANDY hát bằng cả trái tim

    Chưa bao giờ nghe bài hát hay như vậy...

    Posted by Nguyễn Hải Trung on 13 Tháng 1 2014

    Ai nói con gái yếu mềm?

    Beti ko Chand jaisi mat banao ki har koi ghoor ghoor k dekhe...PerBeti ko Suraj jaisi banao taki ghoor ne se pehle sab ki nazar jhuk jaye...

    Posted by Laughing Colours on 17 Tháng 4 2015

    CƯỜI TÝ CHO VUI...

    vaiiiiii saracul , i-a cazut......,cucul

    Posted by Jamall Georgeta Amina on 18 Tháng 12 2014

    Mãn nhãn với dàn nhạc Điện tử...

    Pipe Dream

    This is pretty damn amazing

    Posted by Krafty Kuts on 19 Tháng 10 2014

    Một dàn nhạc độc đáo...

    Resonant Chamber - Animusic 2 DVDPosted by Animusic on 12 Tháng 5 2009

    MÀN XIẾC ĐỘC ĐÁO...

    Quấn khăn nghệ thuật

    Winter scarfing for the ladies.

    Posted by Shanghaiist on 19 Tháng 12 2015

    BIDA NGHỆ THUẬT TUYỆT ĐỈNH

    wauuuuuuu!!

    Posted by MyTopFM on 24 Tháng 10 2014

    Xin lỗi mẹ...Xin lỗi cha...

    Xin lỗi mẹ!

    Người đang stress mà nghe bài này sẽ khóc và nhẹ nhõm biết bao.Xin lỗi mẹ!Con không bằng người taXin lỗi chaCon vẫn còn vô dụngNhưng... Cha ơi,Mẹ ơiXin hãy vững tin vào conhttp://bit.ly/1NIW8PE

    Posted by Chip đường phố on 12 Tháng 9 2015

    HÃY XEM ĐỂ CẢNH GIÁC...

    Cuối năm rồi, mọi người hãy cảnh giác cao độ :o

    Posted by Chuẩn CMNR on 7 Tháng 1 2016

    TUYỆT ĐỈNH BÓNG BÀN

    Este es el punto más largo y espectacular de la historia del tenis de mesa ow.ly/RDIHT

    Posted by latercera.com on 1 Tháng 9 2015

    CẬU BÉ & CÂY TÁO

    CÂU CHUYỆN DÀNH CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!Đừng bao giờ phàn nàn về những gì mà bố mẹ cho bạn dù tốt hay xấu, bởi đó là tất cả những gì họ có.Cây táo và cậu bé trong câu chuyện là biểu tượng cho mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Cây táo giống như cha mẹ của chúng ta, khi còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với cha mẹ. Rồi khi chúng ta lớn lên rời khỏi mái ấm gia đình, thường chúng ta chỉ về với đấng sinh thành khi cần điều gì hoặc gặp trở ngại trong cuộc sống.Mặc dù vậy, cha mẹ lúc nào cũng sẵn sàng mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta. Các bạn có thể cho rằng cậu bé trong câu chuyện đã đối đãi với cây táo một cách nhẫn tâm nhưng đó cũng là cách mà đa số chúng ta đối đãi với cha mẹ mình.HÃY NHỚ RẰNG TÌNH YÊU CỦA CHA MẸ DÀNH CHO CON CÁI LÀ VÔ TẬN NHƯNG THỜI GIAN THÌ KHÔNG CHỜ ĐỢI MỘT AI. VÌ VẬY, HÃY YÊU THƯƠNG CHA MẸ KHI CÒN CÓ THỂ.

    Posted by Pham Ngoc Anh on 14 Tháng 1 2016

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML