Ảnh ngẫu nhiên

Bai_lam_so_3.flv Quang_Dung__Vi_do_la_em_DieuHuong.mp3 AVSEQ03__Bong_dang_1ngoi_truong_k9.flv 734951_346776192108915_1602484983_n_15.jpg Qua_dia_ca_quay_dep.gif Lich_Tet_31.swf MOV01302.flv Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Mauchuvietbangchuhoadung.png Happy_New_Yer_20131.swf Loan_nam_moi_2013.swf Hapy_New_Yer__2013show0.flv Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Hinh009.jpg I00115.jpg IMG_0758.jpg IMG_0770.jpg

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (nvitxua@yahoo.com.vn)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    VIDEO CLIP

    Các bạn hãy nghe và cảm nhận một giọng ca người Mỹ (ca sỹ: Kyo York đang sống tại Việt Nam) hát nhạc Trịnh(Hạ Trắng)...

    Posted by Viết Xuân Nguyễn on 25 Tháng 7 2015

    TIN NÓNG ĐÂY...

    Chức năng chính 1

    CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016

    Nhn dp nm mi Bnh Thn chc cc anh ch em ng nghip c mt bu tri sc khe, mt bin c tnh thng, mt i d...

    Posted by Trường THCS Dang Kang on8 Tháng 2 2016
    Gốc > TRANG THƠ >

    THƠ NGUYỄN BÍNH

     

    Nhà thơ Nguyễn Bính.
    Nhà thơ Nguyễn Bính(1918-1966)


    Nguyễn Bính sinh vào năm 1918 với tên thật là Nguyễn Trọng Bính tại xóm Trạm, thôn Thiện Vịnh, xã Đồng Đội (nay là xã Cộng Hòa), huyện Vụ Bản,tỉnh Nam Định).

    Theo tài liệu được Hội Nhà Văn ở Hà Nội công bố về tiểu sử của ông: thuở nhỏ ông không được đi học ở nhà trường mà chỉ được học ở nhà với cha là ông đồ nho Nguyễn Đạo Bình và đồng thời cũng được người cậu ruột là Bùi Trinh Khiêm dạy kèm. Ông mồ côi mẹ rất sớm, cha đi bước nữa, gia đình túng quẫn, nên khi lên 10 tuổi đã phải theo anh ruột là Nguyễn Mạnh Phác ra Hà Nội sinh sống. Thời gian này ông được người anh dạy học ở nhà. Năm 13 tuổi ông đã bắt đầu làm thơ và năm 1937 thơ nguyễn bính được giải khuyến khích về thơ của nhóm Tự lực văn đoàn với tập thơ Tâm hồn tôi.

    Hà Nội là nơi đầu tiên mà Nguyễn Bính đặt chân đến khi rời bỏ làng quê để cất bước giang hồ. Tuy nhiên, ông sống ở Hà Nội không nhiều lắm. Bởi ông luôn xê dịch qua nhiều địa phương khác nhau.

    Tính từ năm 1936 đến 1945 là gần mười năm, nhưng có lẽ tổng cộng thời gian ông sống ngay tại Hà Nội chỉ chừng vài năm. Nhưng đó là khoảng thời gian quan trọng nhất để ông bước chân vào sự nghiệp văn chương. Một điều chắc chắn rằng chỉ từ khi rời Hà Đông về Hà Nội, vào khoảng năm 1935 hoặc 1936, Nguyễn Bínhmới bắt tay vào sáng tác thơ một cách chuyên nghiệp.

    Ở Hà Nội, thoạt đầu ông chơi thân với Thâm Tâm, Trần Huyền Trân, làm thành một nhóm thơ trẻ, được bạn bè mệnh danh là xóm thơ áo bào gốc liễu. Về sau, ông chơi thêm với Tô Hoài, Vũ Hoàng Chương... Đó là những cây bút có tiếng tăm trong làng văn. Còn những bạn bè văn chương báo chí khác thì nhiều lắm,Hà Nội có, tỉnh lẻ có.

    NGƯỜI HÀNG XÓM

    Nhà nàng ở cạnh nhà tôi 
    Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn 
    Hai người sống giữa cô đơn 
    Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi 
    Giá đừng có dậu mùng tơi 
    Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nạng 
    Tôi chiêm bao rất nhẹ nhang.. 
    Có con bướm trắng thường sang bên này 

    Bướm ơi! Bướm hãy vào đây! 
    Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi ... 
    Chả bao giờ thấy nàng cười, 
    Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên 

    Mắt nàng đăm đắm trông lên.. 
    Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi! 
    Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi, 
    Tôi buồn tự hỏi : Hay tôi yêu nảng 

    - Không, từ ân ái lỡ làng 
    Tình tôi than lạnh, tro tàn làm sao ? 
    Tơ hong nàng chả cất vào 
    Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sạng 

    Mấy hôm nay chẳng thấy nàng 
    Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong 
    Cái gì như thể nhớ mong 
    Nhớ nảng Không! Quyết là không nhớ nàng! 

    Vâng, từ ân ái lỡ làng 
    Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa . 
    Tầm tầm trời cứ đổ mưa 
    Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm 

    Cô đơn buồn lại thêm buồn 
    Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi ? 
    Hôm nay mưa đã tạnh rồi! 
    Tơ không hong nữa, bướm lười không sang 

    Bên hiên vẫn vắng bóng nàng 
    Rưng rưng.. tôi gục xuống bàn rưng rưng.. 
    Nhớ con bướm trắng lạ lùng! 
    Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nạng 

    Hỡi ơi! Bướm trắng, tơ vàng! 
    Mau về mà chịu tang nàng đi thôi! 
    Đêm qua nàng đã chết rồi 
    Nghẹn ngào tôi khoc.. quả tôi yêu nạng 

    Hồn trinh còn ở trần gian 
    Nhập vào bướm trắng mà sang bên này

    ------------------------------------------------------------

    HOA VỚI RƯỢU

    Thấy rét u tôi bọc lại mền 
    Cô hàng cất rượu ủ thêm men 
    Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ 
    Say cả tư mùa cho khách quen 

    Em nhỏ là Nhi, bạn nhỏ tôi 
    Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi 
    Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ 
    Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi 

    Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà 
    Người ta bắt chước chị người ta! 
    Ra vườn nhặt những hoa cam rụng 
    Về bỏ đầy nồi cất nước hoa. 

    Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy 
    Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau 
    Hí hửng bảo nhau: "Thơm đấy chứ 
    Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!" 

    Một tối nhà Nhi có giỗ thầy 
    Chị Nhi cho uống rượu cay cay 
    Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứa 
    Mắt đỏ lên rồi chếnh choáng say 

    Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài 
    Bất đồ ngủ đến sáng ngày mai 
    Chị Nhi cứ chế làm sao ấy 
    Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn cười 

    Chị Nhi thường nói với u tôi: 
    "Hai đứa, thưa bà, đến đẹp đôi" 
    U tôi cười đáp ngay như thật: 
    "Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi!" 

    Thuở ấy làm sao thật thái bình 
    Trai hiền bạn với gái đồng trinh 
    Đời say men rượu thơm hoa rụng 
    Tràn những thơ ngây ngập cảm tình 

    ấy thế mà rồi cách biệt nhau 
    Nhà Nhi không biết dọn đi đâu 
    Mình tôi trời bắt làm thi sĩ 
    Mẹ mất khi chưa kịp bạc đầu 

    Bỏ lại vườn cam bỏ mái gianh 
    Tôi đi dan díu với kinh thành 
    Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới 
    Chuốc mãi men say rượu ái tình 

    Rượu ái tình kia là thuốc độc 
    Vườn trần theo bướm phấn hương bay 
    Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc 
    Hoa hết thơm rồi, rượu hết cay 

    Trǎm sầu nghìn tủi mình tôi chịu 
    Ba bốn nǎm rồi nǎm sáu nǎm 
    Khóc vụng mỗi lần tôi nhớ lại 
    Men nồng gạo nếp nước hoa cam 

    Xa lắm rồi Nhi, Muộn lắm rồi 
    Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi! 
    Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ 
    Mộng ngát duyên lành cũng bỏ tôi 

    Chắc ở nơi nào dưới mái gianh 
    Chị em Nhi vẫn sống yên lành 
    Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán 
    Hồn vẫn trong mà mộng vẫn trinh 

    Ngày xưa còn bé Nhi còn đẹp 
    Huống nữa giờ Nhi đã đến thì 
    Tháng tháng mươi mười lǎm buổi chợ 
    Cho người thiên hạ phải say Nhi. 

    Xóm chị em Nhi ở mấy nhà? 
    Bến đò đông vắng? Chợ gần xa? 
    Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ 
    Vườn có giồng cam có nở hoa? 

    Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng 
    Thực ra có phải thế này không 
    Chị Nhi đã lấy chồng nǎm trước 
    Nhi đến nǎm sau lại lấy chồng? 

    Ước gì trên bước đường lưu lạc 
    Một buổi chiều nào lạnh gió mưa 
    Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ 
    Giật mình tôi thấy tiếng Nhi thưa 

    Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó 
    Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu 
    Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại 
    Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau 

    Tôi kể: "U tôi đã mất rồi 
    Cửa nhà còn có một mình tôi..." 
    Nhi rằng: "ngày trước u thường nói 
    Hai đứa mình trông đến đẹp đôi...". 

    Chị em mới lấy chồng nǎm trước 
    Chồng chị giồng cam ở mé sông 
    Em ở mình đây nhà trống trải 
    Trǎng vàng đầy ngõ gió mênh mông..." 

    Như truyện Tương Như và Trác Thị 
    Đưa nhau về ở đất Lâm Cùng 
    Vườn xuân trắng xóa hoa cam rụng 
    Tôi với em Nhi kết vợ chồng 

    Rượu cất kì ngon men ủ khéo 
    Say người thiên hạ lại say nhau 
    Chiều chiều hai đứa sang thǎm chị 
    Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu 

    Chao ơi! là mộng hay là thực? 
    Là thực hay là mộng bấy lâu? 
    Hai đứa sống bằng hoa với rượu 
    Sống vào trời đất, sống cho nhau 

    Nhưng mộng mà thôi mộng mất thôi 
    Hoa thừa rượu ế ấy tình tôi 
    Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng 
    Gặp lại nhau chi, muộn mất rồi

    --------------------------------------------------------

    TƯƠNG TƯ

    Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông, 
    Một người chín nhớ mười mong một người. 
    Gió mưa là bệnh của trời, 
    Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng. 
    Hai thôn chung lại một làng, 
    Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này? 
    Ngày qua ngày lại qua ngày, 
    Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng. 
    Bảo rằng cách trở đò giang, 
    Không sang là chẳng đường sang đã đành; 
    Nhưng đây cách một đầu đình, 
    Có xa xôi mấy mà tình xa xôi. 
    Tương tư thức mấy đêm rồi, 
    Biết cho ai biết, ai người biết cho. 
    Bao giờ bến mới gặp đò, 
    Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau. 

    Nhà em có một giàn giầu, 
    Nhà anh có một hàng cau liên phòng. 
    Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông, 
    Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

    ----------------------------------------------------------

    TỰU TRƯỜNG

    Những nàng thiếu nữ sông Hương 
    Da thơm là phấn môi hường là son 
    Tựu trường san sát chân thon 
    Lao xao nón mới màu sơn sáng ngời 

    Gió thu cứ mãi trêu ngươi 
    Đôi thân áo mỏng tơi bời bay lên 
    Dịu dàng đôi ngón tay tiên 
    Giữ hờ mép áo làm duyên qua đường 

    ------------------------------------------------------

    VU QUY

    Tháng chạp cho cải hoa vàng 
    Cho cam da đỏ, cho nàng vu quy 
    Nàng về mãi xứ bên kia 
    Cam thôi màu đỏ, bướm chê hoa vàng 
    Sáng nay sương suống đâỳ làng 
    Tưởng như khói pháo đưa nàng nǎm xưa 
    Nàng về kẻ đón người đưa 
    Tôi chờ gì nữa mà chưa giang hồ? 
    Sông Thương cách mấy lần đò 
    Chợ Hoàng họp mãi bao giờ cho tan!

    ------------------------------------------------------

    GHEN

    Cô nhân tình bé của tôi ơi! 
    Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười 
    Những lúc có tôi, và mắt chỉ 
    Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi. 

    Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai, 
    Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi, 
    Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ, 
    Đừng tắm chiều nay biển lắm người. 

    Tôi muốn mùi thơm của nước hoa. 
    Mà cô thường xức, chẳng bay xa 
    Chẳng làm ngây ngất người qua lại, 
    Dẫu chỉ qua đường khách lại qua. 

    Tôi muốn những đêm đông giá lạnh 
    Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô. 
    Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp 
    Một trẻ trai nào trong giấc mơ. 

    Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ, 
    Đừng làm ẩm áo khách chưa quen 
    Chân cô in vết trên đường bụi, 
    Chẳng bước chân nào được giẫm lên. 

    Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi, 
    Thế nghĩa là yêu quá mất rồi, 
    Và nghĩa là cô là tất cả, 
    Cô, là tất cả của riêng tôi 

    --------------------------------------------------

    HOA CỎ MAY

    Hồn anh như hoa cỏ may 
    Một chiều cả gió bám đầy áo em.

    ------------------------------------------------

    CHÂN QUÊ

    Hôm qua em đi tỉnh về 
    Đợi em ở mãi con đê đầu làng 
    Khǎn nhung quần lĩnh rộn ràng 
    áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi! 

    Nào đâu cái yếm lụa sồi? 
    Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? 
    Nào đâu cái áo tứ thân? 
    Cái khǎn mỏ quạ, cái quần nái đen? 

    Nói ra sợ mất lòng em 
    Van em em hãy giữ nguyên quê mùa 
    Như hôm em đi lễ chùa 
    Cứ ǎn mặc thế cho vừa lòng anh! 

    Hoa chanh nở giữa vườn chanh 
    Thầy u mình với chúng mình chân quê 
    Hôm qua em đi tỉnh về 
    Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều

    --------------------------------------------------

    CÔ HÁI MƠ

    Thơ thẩn đường chiều một khách thơ, 
    Say nhìn xa rặng núi xanh lơ, 
    Khí trời lặng lẽ và trong trẻo, 
    Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ. 

    Hỡi cô con gái hái mơ già! 
    Cô chửa về ư? Đường thì xa, 
    Mà ánh trời hôm dần một tắt 
    Hay cô ở lại về cùng ta? 

    Nhà ta ở dưới gốc cây dương 
    Cách động hương sơn nửa dặm đường 
    Có suối nước trong tuôn róc rách. 
    Có hoa bên suối ngát đưa hương. 
    Cô hái mơ ơi! 
    Chẳng trả lời nhau lấy một lời 
    Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng. 
    Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi

    -----------------------------------------

    LỠ BƯỚC SANG NGANG

    - Em ơi! em ở lại nhà, 
    Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương. 
    Mẹ già một nắng hai sương, 
    Chị đi một bước trǎm đường xôi xa. 
    Cậy em, em ở lại nhà. 
    Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương. 

    Hôm nay khói pháo đầy đường 
    Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng. 
    Chuyến này chị bước sang ngang 
    Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay. 
    Rượu hồng em uống cho say. 
    Vui cùng chị một vài giây cuối cùng. 
    (Rồi đây sóng gió ngang sông) 
    Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ) 
    Miếu thiêng vụng kén người thờ, 
    Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em. 
    Đêm nay là trắng ba đêm 
    Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn, 
    Một vai gánh lấy giang san... 
    Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương. 
    Mắt quầng, tóc rối tơ vương. 
    Em còn cho chị lược gương làm gì! 
    Một lần này bước ra đi, 
    Là không hẹn một lần về nữa đâu, 
    Cách mấy mười con sông sâu, 
    Và trǎm nghìn vạn dịp cầu chênh vênh. 
    Cũng là thôi... Cũng là đành.. 
    Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao? 
    Tuổi son nhạt thắm phai đào, 
    Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người! 
    Em đừng khóc nữa, em ơi! 
    Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em! 
    Một đi bảy nổi ba chìm, 
    Trǎm cay, ngàn đắng, con tim héo dần. 
    Dầu em thương chị mười phần, 
    Cũng không ngǎn nổi một lần chị đi". 

    Chị tôi nước mắt đầm đìa, 
    Chào hai họ để đi về nhà ai... 
    Mẹ trông theo, mẹ thở dài. 
    Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran. 
    Tôi ra đứng ở đầu làng, 
    Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa. 
    !!pagebreak!! 
    Giời mưa ướt áo làm gì? 
    Nǎm mười bảy tuổi chị đi lâý chồng. 
    Người ta: pháo đổ rượu hồng 
    Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang. 
    Lần đầu chị bước sang ngang. 
    Tuổi son sông nước đò giang chưa tường. 
    ở nhà em nhớ mẹ thương. 
    Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ. 
    Mẹ ngồi bên cửi xe tơ, 
    Thời thường nhắc: "Chị mày giờ ra sao"? 

    Chị bây giờ nói... thế nào? 
    Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang. 
    Chị từ lỡ bước sang ngang 
    Trời giông bão, giữa tràng giang, lật thuyền. 
    Xuôi dòng nước chảy liên miên. 
    Đưa thân thế chị tới miền đau thương. 
    Mười nǎm gối hận bên giường. 
    Mười nǎm nước mắt bữa thường thay canh. 
    Mười nǎm đưa đám một mình, 
    Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên. 
    Mười nǎm lòng lạnh như tiền. 
    Tim đi hết máu, cái duyên không về. 
    Nhưng em ơi, một đêm hè. 
    Hoa xoan nở, xác con ve hoàn hồn. 
    Dừng chân trên bến sông buồn. 
    Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang 
    Đoái thương thân chị lỡ làng. 
    Đoái thương phận chị dở dang những ngày. 
    Rồi... rồi ... chị nói sao đây! 
    Em ơi, nói nhỏ câu này với em... 
    ... Thế rồi máu trở về tim 
    Duyên làm lành chị duyên tìm về môi. 
    Chị nay lòng ấm lại rồi. 
    Mối tình chết đã có người hồi sinh. 
    Chị từ dan díu với tình, 
    Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng 
    Tim ai khắc một chữ Nàng, 
    Mà tim chị một chữ Chàng khắc theo... 
    Nhưng yêu chỉ để mà yêu 
    Chị còn dám ước một điều gì hơn? 
    Một lầm hai lỡ keo sơn 
    Mong gì gắn lại phím đờn ngang cung 
    Rồi đêm kia, lệ ròng ròng, 
    Tiễn đưa người ấy sang sông chị về. 
    Tháng ngày qua cửa buồng the, 
    Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa". 
    !!pagebreak!! 
    úp mặt vào hai bàn tay. 
    Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm. 
    - Đã đành máu trở về tim 
    Nhưng khôn ướt nổi cánh chim giang hồ. 
    Người đi xây dựng cơ đồ... 
    Chị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuân 
    Người đi khoác áo phong trần, 
    Chị về may áo liệm dần nhớ thương 
    Hồn trinh ôm chặt chân giường, 
    Đã cùng chị khóc đoạn đường thơ ngây. 
    Nǎm xưa đêm ấy giường này. 
    Nghiến rǎng nhắm mắt chau mày... cực chưa? 
    Thế là tàn một giấc mơ 
    Thế là cả một bài thơ não nùng! 
    Tuổi son má đỏ môi hồng. 
    Bước chân về đến nhà chồng là thôi! 
    Đêm qua mưa gió đầy giời, 
    Trong hồn chị, có một người đi qua... 
    Em về thương lấy mẹ già. 
    Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công. 
    Chị giờ sống cũng như không, 
    Coi như chị đã ngang sông đắm đò

    -------------------------------------------------

    CHỨC NỮ-NGƯU LANG

    Sông Ngân nước chảy hững hờ 
    Ngưu Lang ngồi khóc bên bờ sông Ngân 
    Một nǎm gặp được mấy lần! 
    Anh khổ vô ngần Chức Nữ em ơi! 
    Đôi ta chẳng hợp lòng trời 
    Một dòng nước bạc ngǎn đôi chung tình 
    Chẳng cho liền cánh liền cành 
    Đày em trên ấy, đọa anh dưới này. 
    Lạc loài đôi lứa thơ ngây 
    Một nǎm sống để một ngày gặp nhau. 
    Đôi ta có tội gì đâu 
    Cớ sao chim chẳng bắc cầu cho qua? 
    Có chǎng tội với Trời già 
    Chẳng qua là tội đôi ta chung tình. 
    Dây oan mình buộc lấy mình 
    Con sông bất bình chảy mãi về xuôi... 
    Bao giờ Chức Nữ em ơi! 
    Cho giời nghĩ lại, cho giời quay đi! 
    Xuân xanh để lỗi một thì 
    Anh là bướm dại yêu gì được hoa! 
    Mênh mang một dải Ngân hà 
    Tình sao không phụ mà ra phụ tình! 

    Con tằm là lụy ba sinh 
    Mà em là lụy của anh muôn đời 
    Em là con gái nhà trời 
    Còn anh con cái nhà người thường dân 
    Yêu em có vạn có ngàn 
    Nhưng cha chẳng chứng cho bàn tay không! 
    Anh chưa tên chiếm bảng rồng 
    Lấy đâu xe bóng ngựa hồng vinh qui? 
    Cưới em bằng tấm tình si 
    Đò không chở thí, lấy gì sang sông? 
    Tên em anh khắc bên lòng 
    Bụi hồng vương lấy má hồng thương anh! 

    Vì cha chẳng đoái duyên mình 
    Anh đành sống để chung tình với em! 
    Đêm qua mới thực là đêm 
    Chân cứng đá mềm, Chức Nữ em ơi! 
    Bờ sông bên ấy gieo thoi 
    Sao em chẳng dệt một lời thơ anh? 
    Tơ trời mấy sợi mong manh 
    Biết anh có dệt nên hình gì không? 
    Một bờ sông, hai bờ sông 
    Một lòng! Anh dám hai lòng ở đâu! 
    Bao giờ cho hợp duyên nhau 
    Anh bắc nghìn cầu, Chức Nữ em ơi!

    --------------------------------------------------

    GÁI XUÂN

    Em như cô gái hãy còn xuân,
    Trong trắng thân chưa lấm bụi trần,
    Xuân đến, hoa mơ, hoa mận nở.
    Gái xuân giũ lụa trên sông Vân.

    Lòng xuân lơ đãng, má xuân hồng.
    Cô gái xuân mơ chuyện vợ chồng,
    Đôi tám xuân đi trên mái tóc.
    Đêm xuân cô ngủ có buồn không?

    ----------------------------------------------

    THƯ GỬI THẦY MẸ

    Ai về làng cũ hôm nay,
    Thư này, đưa hộ cho thầy mẹ tôi.
    Con đi mười mấy năm trời
    Một thân bé bỏng, nửa đời gió sương:

    Thầy đừng nhớ, mẹ đừng thương
    Cầm như đồng kẽm ngang đường bỏ rơi!
    Thầy mẹ ơi! Thầy mẹ ơi,
    Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư!
    Con đi năm ấy tháng tư
    Lúa chiêm xấp xỉ, giỗ từ tháng ba.
    Con đi quạnh cửa, quạnh nhà
    Cha già đập lúa, mẹ già rũ rơm.
    Cha giã gạo, mẹ thổi cơm
    Có con, con vắng, ai làm thay cho?
    Con dan díu nợ giang hồ
    Một mai những tưởng cơ đồ làm nên.
    Ai ngờ ngày tháng lưu niên
    Đã không gọi chút báo đền dưỡng sinh,
    Lại mang ân ái vào mình
    Cái yêu làm tội, làm tình cái thân.
    Bó tay như kẻ hàng thần
    Chán chường như lũ tàn quân lìa thành.
    Mẹ cha thì nhớ thương mình
    Mình đi thương nhớ người tình xa xôi…
    Ở thư này, thầy mẹ ơi!
    Nhận cho con lấy vài lời kính thăm
    Xin thầy mẹ cứ yên tâm
    Đừng thương nhớ, một vài năm, con về.
    Thầy ơi, đừng chặt vườn chè
    Mẹ ơi đừng bán cây lê con trồng…

    Nhớ thương thầy mẹ khôn cùng
    Lạy thầy, lạy mẹ thấu lòng cho con

    -----------------------------------------------

    QUÊ TÔI

    Gửi người Hà Nội

    Quê tôi có gió bốn mùa
    Có trăng giữa tháng, có chùa quanh năm
    Chuông hôm, gió sớm, trăng rằm
    Chỉ thanh đạm thế, âm thầm thế thôi!
    Tôi về đây đã lâu rồi
    Nằm trong cô tịch nhớ người phồn hoa
    Tóc tơ, mình liễu da ngà
    Một người càng nhớ, càng xa một người
    Ngày trông mây trắng bay hoài
    Đêm mơ áo trắng bay dài năm canh
    Lòng vàng lạc cánh chim xanh
    Lạc từ cái ý chung tình lạc đi
    Chẳng điên chẳng dại là gì
    Bỗng dưng mà biệt mà li mọi người
    Chưa xa đã nhớ nhau rồi
    Nữa là hơn một tháng trời xa nhau.
    Người đi nghỉ mát những đâu
    Đồ Sơn, Tam Đảo, nhà lầu xe hơi
    Ở đây, tôi chỉ đợi trời
    Mưa vàng một trận là tôi lên đường
    Sông ngang, núi trái bất thường
    Buồng the chẳng xót dặm trường thì thôi!

    Mai ngày tôi bỏ quê tôi
    Bỏ trăng, bỏ giá, chao ơi! bỏ chùa
    Đem thân đi với giang hồ
    Sân ga phẳng lặng, bến đò lênh đênh
    Quê hương chẳng nhớ cũng đành
    Cũng xin dâng cả chân tình cho ai…

    Năm năm mây trắng bay hoài
    Hồn tôi áo trắng bay dài đêm đêm

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Viết Xuân @ 18:20 23/09/2012
    Số lượt xem: 859
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    RANDY hát bằng cả trái tim

    Chưa bao giờ nghe bài hát hay như vậy...

    Posted by Nguyễn Hải Trung on 13 Tháng 1 2014

    Ai nói con gái yếu mềm?

    Beti ko Chand jaisi mat banao ki har koi ghoor ghoor k dekhe...PerBeti ko Suraj jaisi banao taki ghoor ne se pehle sab ki nazar jhuk jaye...

    Posted by Laughing Colours on 17 Tháng 4 2015

    CƯỜI TÝ CHO VUI...

    vaiiiiii saracul , i-a cazut......,cucul

    Posted by Jamall Georgeta Amina on 18 Tháng 12 2014

    Mãn nhãn với dàn nhạc Điện tử...

    Pipe Dream

    This is pretty damn amazing

    Posted by Krafty Kuts on 19 Tháng 10 2014

    Một dàn nhạc độc đáo...

    Resonant Chamber - Animusic 2 DVDPosted by Animusic on 12 Tháng 5 2009

    MÀN XIẾC ĐỘC ĐÁO...

    Quấn khăn nghệ thuật

    Winter scarfing for the ladies.

    Posted by Shanghaiist on 19 Tháng 12 2015

    BIDA NGHỆ THUẬT TUYỆT ĐỈNH

    wauuuuuuu!!

    Posted by MyTopFM on 24 Tháng 10 2014

    Xin lỗi mẹ...Xin lỗi cha...

    Xin lỗi mẹ!

    Người đang stress mà nghe bài này sẽ khóc và nhẹ nhõm biết bao.Xin lỗi mẹ!Con không bằng người taXin lỗi chaCon vẫn còn vô dụngNhưng... Cha ơi,Mẹ ơiXin hãy vững tin vào conhttp://bit.ly/1NIW8PE

    Posted by Chip đường phố on 12 Tháng 9 2015

    HÃY XEM ĐỂ CẢNH GIÁC...

    Cuối năm rồi, mọi người hãy cảnh giác cao độ :o

    Posted by Chuẩn CMNR on 7 Tháng 1 2016

    TUYỆT ĐỈNH BÓNG BÀN

    Este es el punto más largo y espectacular de la historia del tenis de mesa ow.ly/RDIHT

    Posted by latercera.com on 1 Tháng 9 2015

    CẬU BÉ & CÂY TÁO

    CÂU CHUYỆN DÀNH CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!Đừng bao giờ phàn nàn về những gì mà bố mẹ cho bạn dù tốt hay xấu, bởi đó là tất cả những gì họ có.Cây táo và cậu bé trong câu chuyện là biểu tượng cho mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Cây táo giống như cha mẹ của chúng ta, khi còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với cha mẹ. Rồi khi chúng ta lớn lên rời khỏi mái ấm gia đình, thường chúng ta chỉ về với đấng sinh thành khi cần điều gì hoặc gặp trở ngại trong cuộc sống.Mặc dù vậy, cha mẹ lúc nào cũng sẵn sàng mở rộng vòng tay đón nhận chúng ta. Các bạn có thể cho rằng cậu bé trong câu chuyện đã đối đãi với cây táo một cách nhẫn tâm nhưng đó cũng là cách mà đa số chúng ta đối đãi với cha mẹ mình.HÃY NHỚ RẰNG TÌNH YÊU CỦA CHA MẸ DÀNH CHO CON CÁI LÀ VÔ TẬN NHƯNG THỜI GIAN THÌ KHÔNG CHỜ ĐỢI MỘT AI. VÌ VẬY, HÃY YÊU THƯƠNG CHA MẸ KHI CÒN CÓ THỂ.

    Posted by Pham Ngoc Anh on 14 Tháng 1 2016

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML